Ngày: Tháng 8 15, 2026

Chuyên mục của tt:premier

  • Tâm sự của Trình Vũ 1038 – Đại Vương anh minh

    Người bất hạnh và cô độc

    Quang Tiến bất hạnh, vì nhìn thấy mọi thứ đều là thường

    Trình Vũ cô độc, vì phải tự mình đi con đường chưa ai đi

    Xưng mình là Vương Nhất

    Người bất hạnh và cô độc

    Vương Nhất lão đại có 3 người bạn: Vương Tín, Vương Đức, Vương Tài Bảo

    __

    寡人 Quả nhân  

    Xưa, vua khiêm nhường tự nhận mình là quả nhân

    Người ít đức — Tiếng tự xưng khiêm nhường của vua, tự cho mình là người ít đức — Người cô thế.

    孤家 Cô gia

    Là đại từ tự xưng trong giao tiếp thời phong kiến, thường được dùng bởi các bậc Vương tước (như Thân vương, Quận vương) hoặc những người có tước vị từ Vương trở xuống khi đối thoại với thuộc cấp hoặc người dưới.

    Từ này thường mang ý nghĩa tự xưng là “ta”, đôi khi bao hàm cảm giác cô độc (chữ “cô” có nghĩa là trơ trọi, một mình) của người đứng đầu một vùng đất hoặc phủ đệ.

  • Chủ quyền 1004 – Khang Tài Chủ, lãnh chúa Mibo

    Các lãnh chúa Mibo: Khang Tài Chủ

    Từ “lãnh chúa” (chủ nhân của một vùng đất, chư hầu cát cứ) trong chữ Hán phồn thể được viết là: 領主

    • 领 (Lĩnh): Quản lý, dẫn dắt, tiếp nhận.
    • 主 (Chủ): Người đứng đầu, người làm chủ.
  • Chủ quyền 1003 – An Tín Vương, lãnh đạo vương quốc Mibo

    An Tín Vương

    Vua của Vương quốc số Mibo

    Mibo Kingdom

  • Chủ quyền 1002 – Vua, chúa và vương quốc

    Vua, chúa và vương quốc

    Vương quốc: Mibo

    Thần bảo hộ: Chính Nhất Hồng Vũ Quang Minh Hải Khang

    Vua: An Tín Vương. Các tên gọi khác: An Tín Vũ Vương, Hồng Thắng Trường An Đại Tín Minh Vương

    Các lãnh chúa: Khang Tài Chủ

    __

    Trong tiếng Hán phồn thể, cụm từ “vương quốc” được viết là 王國

    Vương (王): có nghĩa là vua, vương hầu

    Quốc (國): có nghĩa là nước, quốc gia (chữ phồn thể có chứa bộ Vi 囗 bên ngoài và chữ Qua 戈, Nhất 一, Khẩu 口 bên trong)