Danh mục: Tâm sự của Trình Vũ

tientrinh.com/2.c5

Chuyên mục của tt:premier

  • Tâm sự của Trình Vũ 1038 – Đại Vương anh minh

    Người bất hạnh và cô độc

    Quang Tiến bất hạnh, vì nhìn thấy mọi thứ đều là thường

    Trình Vũ cô độc, vì phải tự mình đi con đường chưa ai đi

    Xưng mình là Vương Nhất

    Người bất hạnh và cô độc

    Vương Nhất lão đại có 3 người bạn: Vương Tín, Vương Đức, Vương Tài Bảo

    __

    寡人 Quả nhân  

    Xưa, vua khiêm nhường tự nhận mình là quả nhân

    Người ít đức — Tiếng tự xưng khiêm nhường của vua, tự cho mình là người ít đức — Người cô thế.

    孤家 Cô gia

    Là đại từ tự xưng trong giao tiếp thời phong kiến, thường được dùng bởi các bậc Vương tước (như Thân vương, Quận vương) hoặc những người có tước vị từ Vương trở xuống khi đối thoại với thuộc cấp hoặc người dưới.

    Từ này thường mang ý nghĩa tự xưng là “ta”, đôi khi bao hàm cảm giác cô độc (chữ “cô” có nghĩa là trơ trọi, một mình) của người đứng đầu một vùng đất hoặc phủ đệ.

  • Tâm sự của Trình Vũ 1037 – Điều tôi thích nhất ở Kitô giáo

    Điều tôi thích nhất ở Kitô giáo, đó là

    đề cao tính sáng tạo

    Chúa tạo ra tất cả

    Chúng ta tin vào Chúa

    __

    Tôi không nhận mình là người chính thức đi theo tôn giáo nào

    bởi vì, muốn giữ bản thân ở trong vị thế độc lập và khách quan

  • Tâm sự của Trình Vũ 1036 – Nhìn thấy mới là cảnh giới cao

    Giác ngộ là cảnh giới thấp

    Nhìn thấy mới là cảnh giới cao

    __

    Nhìn thấy những thứ mắt thường không thấy

    Giác ngộ chỉ là cái biết

    Cao hơn biết là hiểu

    Từ cái biết, lại hiểu rõ, có thêm thực chứng mới hình thành nên năng lực nhìn thấy

  • Tâm sự của Trình Vũ 1035 – Đứng dậy, và đi lên

    Ngã rồi làm sao để đứng dậy

    Phải tự mình học được đức tính nhẫn nại, cần cù

    Không tham nhanh mà hoá vội

    Cứ từng bước một, chậm cũng được, nhưng phải thật chắc chắc, rồi cũng đứng dậy được, và đi lên

    Nhớ là phải giữ đức tính chăm chỉ

    Thiên đạo thù cần

    Ông trời thương người chăm chỉ

  • Tâm sự của Trình Vũ 1034 – Tham nhanh mà hoá vội

    Kẻ thù lớn nhất của ta là gì

    vội vàng, hấp tấp

    __

    vội vàng rồi vấp ngã

    Vì sao lại vội vàng, hấp tấp

    Bị mờ mắt, không nhìn thấy các yếu tố ngoại vi

    Chỉ biết một mà không biết mười

    Khờ khạo

    Tưởng mình giỏi

    Nghĩ rằng nó dễ

    Thiếu căn cứ

    Chủ quan

    Cảm tính

  • Tâm sự của Trình Vũ 1033 – Vừa có tiền, vừa có đạo

    Hạnh phúc của làm người là vừa có tiền, vừa có đạo

    Đây chính là triết học nền kiến tạo Chủ nghĩa Tư Bản Xã Hội

    (xem thêm…)
  • Tâm sự của Trình Vũ 1032 – Nền tảng vững vàng để làm người

    Có người hỏi pháp sư Tịnh Không

    Thưa pháp sư, xin pháp sư trả lời, tại sao có nhiều người giàu có mà vẫn khổ

    Pháp sư trả lời

    Vì họ không có Đạo

    __

    Cái mất lớn nhất của một người là đã đánh mất đi Đạo lý của chính mình

    Phần nhiều cũng chỉ vì quá tham tiền, tham quyền, tham sắc mà làm hỏng Đạo. Làm hỏng Đạo là tự làm hỏng chính mình

    Nền tảng vững vàng để làm người là phải có Đạo

  • Tâm sự của Trình Vũ 1031 – Thể hiện đẳng cấp

    pháp thuật

    Người muốn có thành công, bắt buộc phải thạo 2 món nghề

    PHÁP: Bốc phét bầy trò

    THUẬT: Giở thủ đoạn

    Đẳng cấp thật sự của con người được biểu hiện ở chỗ

    Mình sẽ làm việc đó như thế nào

    Khuất tất, hèn mọn

    Hay là

    Quang minh, chính đại

    __

    Phải thật sự giỏi mới có thể giữ được 4 chữ Chính Đại Quang Minh luôn bên mình

  • Tâm sự của Trình Vũ 1030 – Chính đại quang minh

    Người đẳng cấp

    Chính đại quang minh

    Là người quân tử

    Suy nghĩ quảng đại

    Biết nghĩ cho mọi người

    Biết vì đại cục

    __

    Không đẩy người khác vào đường cùng

    Cho người khác con đường sống

  • Tâm sự của Trình Vũ 1029 – Giở thủ đoạn

    Người quân tử nhất

    Trước khi giở thủ đoạn, nói rõ cho đối phương biết

    Đây là người đẳng cấp nhất

    Phải là người có trái tim trong sáng, và là bậc cao thủ mới được phép sử dụng thủ đoạn

    (xem thêm…)