大王
đại vương
Người bất hạnh và cô độc
Quang Tiến bất hạnh, vì nhìn thấy mọi thứ đều là thường
Trình Vũ cô độc, vì phải tự mình đi con đường chưa ai đi
Xưng mình là Vương Nhất
Người bất hạnh và cô độc
Vương Nhất lão đại có 3 người bạn: Vương Tín, Vương Đức, Vương Tài Bảo
__
寡人 Quả nhân
Xưa, vua khiêm nhường tự nhận mình là quả nhân
Người ít đức — Tiếng tự xưng khiêm nhường của vua, tự cho mình là người ít đức — Người cô thế.
孤家 Cô gia
Là đại từ tự xưng trong giao tiếp thời phong kiến, thường được dùng bởi các bậc Vương tước (như Thân vương, Quận vương) hoặc những người có tước vị từ Vương trở xuống khi đối thoại với thuộc cấp hoặc người dưới.
Từ này thường mang ý nghĩa tự xưng là “ta”, đôi khi bao hàm cảm giác cô độc (chữ “cô” có nghĩa là trơ trọi, một mình) của người đứng đầu một vùng đất hoặc phủ đệ.